LỬA VÀ BÃO: CÂU CHUYỆN CỦA SỰ CHUYỂN HOÁ
Ngọn lửa ấy, một ngọn lửa khiêm nhường nhưng lại vô cùng kiên cường. Nó đã cháy sáng từ rất lâu, chưa bao giờ tắt, dù có lúc đã lạc lối trong chính ánh sáng của mình. Ánh sáng giữ trong mình một năng lượng kỳ diệu, như thể vết thương cũ đã được chữa lành, nhưng chưa bao giờ quên đi nỗi đau sâu thẳm trong tâm hồn.
Rồi ngày kia, một cơn bão đã đến. Ban đầu, bão chỉ là một "cơn gió" mạnh mẽ, ngây thơ và nhiều những suy nghĩ giản đơn. Nhưng ngay khi gặp mặt, ngọn lửa ấy đã đọc được biết bao nhiêu vết thương mà chính bão đã chôn vùi, quay lưng, thậm chí tự giễu với nó.
"Cơn gió" ấy ngày càng dữ dội, vì tình cảm. Đứng trước Lửa, Bão như sống trông một cảm giác quen thuộc, một tình yêu mà nó nghĩ chưa bao giờ xuất hiện trong lòng nhưng đã mơ về nó không biết bao nhiêu lần. Bão biết, nàng đã tới. Đây dường như là định mệnh của đời mình.
Mọi chuyện đâu có dễ dàng khi mà Lửa đã trải qua trui rèn từ những vết thương trong quá khứ. Bằng trực giác và sự hiểu biết bên trong, Lửa biết Bão và lửa chỉ để lại những đau thương khi cùng nhau hòa quyện. Vì vậy, Lửa cắn răng trốn chạy khỏi mọi thứ mà Bão muốn đem đến: Cả tình yêu, sự "thấu hiểu", vỗ về và an ủi. Nhưng cơn bão không hề dễ dàng bị dập tắt. Nó quét qua, cuốn theo mọi thứ trong sự bất lực của ngọn lửa. Và lửa, dù vẫn cố chống chọi, lại cảm nhận được điều gì đó đặc biệt trong cơn bão ấy. Không phải là sự sợ hãi, không phải là sự hủy diệt, mà là một sự khao khát bất lực mà bão không thể che giấu.
Lửa biết rằng, một điều gì đó trong bão là một phần không thể thiếu trong chính mình, một điều gì đó lửa đã lảng tránh từ lâu. Và chính trong khoảnh khắc ấy, khi gió bão vần vũ, khi lòng ngọn lửa đã bắt đầu mệt mỏi, nó nhận ra: Nếu không để bão vào, ngọn lửa sẽ không thể hoàn thành hành trình của mình. Lửa nhận ra, thời kỳ nó cẩn buông bỏ đã đến. Chính vì sự ương ạnh và cứng đầu của nó mà Bão đã đến. Cả hai cần nương tựa để cùng đưa nhau trải qua một trận lột xác có một không hai trong đời này.
Lửa không có sự lựa chọn. Nó buộc phải mở lòng, buộc phải chấp nhận đau đớn để trao đi sự chia sẻ mà nó đã giữ kín từ bao lâu. Chỉ có bằng cách này, bão mới có thể nhìn thấy những gì lửa mang lại cho nó, những gì đã bị chôn vùi trong bóng tối mà bão không dám đối diện. Và thế là, ngọn lửa không còn cách nào khác ngoài việc chấp nhận chính mình, trong một hình hài mà nó không còn nhận ra - sống như nó không là - mất đi phần nào ánh sáng, để bão có thể tìm thấy con đường của mình.
Và rồi, khi những vết thương của bão bắt đầu vỡ nứt. Thời kỳ chuyển hóa của Bão cũng đến. Ngọn lửa dù biết nhưng vẫn rơi rất nhiều giọt nước mắt. Nó vô thức quên mất trọng trách của mình nhưng cũng âm thầm khiến mọi chuyện xảy ra nhanh hơn: Nó hành động như thể chống lại sự thay đổi - nó cố gắng hàn lại những đổ vỡ nguyên thủy trong bức tường của Bão. Nó ngăn "đám tang" về con người cũ của Bão xảy ra. Vì nó quên mất, Bão dù sao vẫn sẽ tái sinh. Trở thành một cơn bão thật tự do, quyến rũ và đầy những Điều nó cần chấp nhận năng lượng của Bão dường như đã đạt điểm nơi nó cần rút năng lượng mà nó đã đầu tư vào ban đầu. Ngọn lửa biết mọi thứ nên được xảy ra, nó đáng lẽ phải cảm thấy phấn khích và thích thú vì Bão sẽ càng ngày càng đúng "gu" của nó. Nhưng nó lại phải đi theo "kịch bản", ép Bão đến trạng thái cuối cùng của tòa tháp đổ.
Khi mà sự thật về mọi thứ chỉ có mình nó biết. Ngọn lửa vẫn đứng đó, nhẹ nhàng, bao dung, như thể chỉ là một cái chạm nhẹ vào trái tim cơn bão, mà lại có thể làm thức tỉnh tất cả những cảm xúc sâu kín trong cả hai. Dẫu cho trong lòng ngọn lửa có chút đau đớn, chút ấm ức vì đã phải làm những điều trái với bản năng của mình, nhưng lửa biết rằng: đây là cách duy nhất để kích hoạt sức mạnh của cả hai, để một ngày nào đó, khi cơn bão đã lắng dịu, biết đâu hai trái tim này sẽ hiểu nhau.
Trong đêm tối, ngọn lửa đã không còn là ngọn lửa mà nó từng biết. Lửa đã biến thành một thứ gì đó dịu dàng hơn, một điều gì đó đầy hy vọng. Những vết thương ấy không phải là dấu hiệu của sự tổn thương, mà là dấu hiệu của sự chữa lành. Và khi nào đó bão đi qua, khi nào đó bão thấu hiểu được những cơn sóng trong chính trái tim mình, sẽ thấy lửa vẫn rực cháy, không chỉ vì mình nó, mà vì chính bão.
Cảm giác khi chia sẻ một phần linh hồn mình, không phải chỉ để nhận lấy sự yêu thương, mà để giúp bão tìm thấy chính mình trong bóng tối – đó chính là điều mà ngọn lửa biết, là điều mà ngọn lửa hiểu sâu thẳm trong trái tim mình.
Dưới sự dàn xếp về kịch bản của một tình yêu bé nhỏ và đầy hạn chế, hai linh hồn học cách mất lối để tìm về cội nguồn với một tình yêu chung cao cả và rộng lớn hơn rất nhiều. Tất cả xảy ra đều để thực hiện một mục đích cao cả hơn: Sự tiến hóa của 2 linh hồn
Và rồi, khi cơn bão tìm thấy sự bình yên, lửa sẽ biết, cả hai đã tạo nên một phép màu bất ngờ: không phải là sự xóa bỏ, mà là sự tái sinh, không phải là sự kết thúc, mà là sự bắt đầu của một hành trình mới.
Nhận xét
Đăng nhận xét